Một ngày chủ nhật có thể nói là đẹp. Mới 9 giờ sáng, ông Khuê đã phải mở toang cánh cửa thông ra ban công để hứng những làn gió mát. Đầu hè đã nắng bừng lên thế này là quý lắm. Cứ như thế này liên tục cho khoảng nửa tháng thì hàng hóa cứ gọi là đi hết, không lo gì tồn kho như năm ngoái nữa. Nghĩ vậy nên ông Khuê quay vào bếp hỏi bà vợ đang lúi húi chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà.
- Hôm qua thấy nhà Đang gọi 5 bịch áo dây, nó thổi còi hay cốp để chờ thời đấy?
Bà vợ không ngẩng đầu lên nhưng vẫn trả lời:
- Ôi dào, vớ được khách to thì nó thổi còi kiếm tí chứ thời buổi này ai hơi đâu mà cốp chát. Với lại, bây giờ mọi sự biến đổi thất thường lắm, ôm hàng mà chờ cho mà chết à.
Ông Khuê ngao ngán lắc đầu. Quả thật, ở cái đất Ba Lan này làm ăn mỗi ngày một khó. Người bán hàng thì mỗi năm một nhiều lên, còn người mua hình như lại ít đi. Tồn hàng, bùng hàng là chuyện lặp đi lặp lại như cơm bữa. Đã thế hỏa hoạn lại liên tục viếng thăm. Đợt vừa rồi cháy kho Thổ có người nói đùa: Thôi cũng coi như mình đốt vàng mã, ông trời lấy đi để mình về Việt Nam đầu tư khỏi phải day dứt với đống hàng tồn. Đấy là nói để giải khuây đó thôi, chứ buôn bán đã kém lại bị cháy hàng lúc này thì đến bao giờ mới vực lại được.
- Đồ ăn đã sẵn sàng rồi đấy, bố con ông ăn đi kẻo lại hết ngày không được việc gì – tiếng bà vợ từ trong bếp vọng ra.
- Làm gì mà bà cứ cuống lên thế. Hôm nay chủ nhật, cho bố con tôi thong thả một chút đã sao. Hôm qua đi chơi tenis bỏ mất trận chung kết nữ giải Pháp mở rộng, không biết tí nữa họ có phát lại không?
- Thôi đi bố ơi, đúng là cái gì bố cũng muốn, thế mà còn trách tôi lắm điều.
Ông Khuê cười hì hì. Ông biết rằng khi bà ấy đã nói những lời đại loại như thế thì tốt nhất là im lặng. „Dĩ hòa, vi quý”, với vợ lại càng quý hơn.
Hai bố con ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn, Nhà có 2 đứa con, từ trước tới nay biểu quyết điều gì ông thường giành phần thắng. Từ ngày thằng anh đi học đại học ở Mỹ, con em lại lớn (năm tới vào liceum) thì tình thế bị đảo ngược. Nhiều lúc ông Khuê muốn lôi kéo cô con gái về phía mình mà khó quá.
- Món Sưn-ka mẹ nó mua ở đâu mà tươi ngon thế - ông Khuê buông một câu nịnh vợ.
- Lần nào tôi chả mua ở cái cửa hàng Kare-for ấy, sao hôm nay mới thấy ông khen.
Ông Khuê cảm thấy hơi bị hố. Quả là nịnh vợ không dễ chút nào, còn khó hơn cả làm công tác cộng đồng. Ông chưa kịp nói điều gì thêm thì bà lại lên tiếng:
- Hôm nay trời đẹp quá, bố Khuê có dự định việc gì không?
Ông chưa có dự định gì ngoài việc chiều nay phải xem trận chung kết quần vợt đơn nam. Bà Khuê nhìn ông cười khoái chí, đoán chắc ông đã quên lời hứa cách đây 2 tuần, bèn nói:
- Hình như Hội người Việt các ông sắp đại hội thì phải?
- Ừ, đúng rồi – ông thầm cám ơn vợ đã có những lời nhắc nhở chân tình – đầu tháng 7 tới, lần này làm sớm cho mọi người còn đi nghỉ hè.
- Vậy thì hôm nay „ra quân” lập thành tích chào mừng đại hội là đúng rồi – bà vợ vừa nói vừa cười vui vẻ cứ như sắp làm đám cưới.
Ông Khuê lúc đầu chưa hiểu gì nên cũng cười theo, tuy hơi gượng gạo. Sau đó ông sực tỉnh – bỏ mẹ, đúng là bà ấy tỉa mình rồi, hèn gì.
Cái „hội người Việt của ông” ra đời đến nay đã hơn chục năm. Ông là một trong những người sáng lập ra nó. Chẳng phải ông ham hố chức tước, danh vọng gì mà chỉ vì một suy nghĩ đơn giản: „Gà cùng một mẹ thương hoài lấy nhau”. Mà muốn thương nhau, giúp được nhau thì phải „cùng hội, cùng thuyền”. Bản tính của ông là hay giúp người những lúc khó khăn, ông lại hơn được nhiều người về cái vốn ngoại ngữ. Bởi vậy nên mọi người cứ bầu ông vào ban chấp hành hội hết nhiệm kì này sang nhiệm kì khác.
Bà vợ chẳng thấy sung sướng gì nhưng chiều ông vì biết ông thích hoạt động xã hội. Thời yêu nhau, bà vẫn thường cùng ông hoạt động không mệt mỏi trong tổ chức Đoàn thanh niên của nhà trường. Nhưng từ khi có con nhỏ và sang làm ăn ở đất khách quê người thì bà không còn thời gian để „vui vẻ„ nữa. Tuy vậy, bà vẫn để cho ông làm cái việc „vác tù và hàng tổng”. Có lần, các bà trong Hội Phụ nữ khuyên bà tham gia ban chấp hành, bà chỉ cười nói rằng: Tôi mà đi nữa thì ai nuôi con cho ông ấy, thôi cống hiến cho cộng đồng một người là đủ rồi các chị ạ. Kể từ đấy bà thường hay nói đùa Hội người Việt là của ông.
Ông Khuê chợt nhớ ra là ông đã nhận lau kính các cửa sổ trong nhà. Hai tuần trước trời đã bắt đầu ấm nhưng chủ nhật cứ bị mưa. Ông khất vợ chờ chủ nhật nào nắng ấm sẽ thi công ngay.
Thông thường, để được đi họp cộng đồng một cách êm thấm, ông Khuê đều làm hết các phần việc của mình một cách chu đáo. Những công việc như đưa, đón con đi học thêm, đưa vợ đi siêu thị, hút bụi nhà vv… cần phải được hoàn tất trước khi ông kính thưa, kính gửi ở những nơi khác.
Vốn có khiếu hùng biện lại có thân hình cao ráo, giọng nói trầm ấm, ông Khuê hay được diễn thuyết trước chỗ đông người. Những buổi sinh hoạt cộng đồng dù là văn nghệ hay thể thao, lúc nào ông cũng được người ta mời làm MC. Chỉ riêng các đám cưới thì ông lại không được hâm mộ. Bà vợ có lần „khen đểu” ông:
- Hôm đám cưới con nhà ông T, nghe nói mọi người ăn hết sạch, thiếu cỗ cho những người đến muộn vì MC Khuê lẩy kiều hay quá.
Đấy là nói cái thời cách đây hơn chục năm, lúc ấy làm MC không được trả tiền và chỉ có ít người làm cái nghề nói năng này. Còn bây giờ, cái kiểu nói của ông cũ rồi chẳng đám nào mời nữa. Các đám cưới thời nay mời MC từ Tiệp, từ Thụy điển sang, tốn hàng nghìn đô la mới oách.
Đã hay đi hội họp thì cũng không tránh khỏi nhậu nhẹt, rượu chè. Khi xưa, ông Khuê đâu có thích thú những chuyện này. Lúc mới cưới bà Khuê, ông đã từng bị một phen hú vía. Đó là một ngày trong dịp tết nguyên đán ông cùng vợ về chúc tết ông bà nhạc. Nhà bà khuê có bốn anh em thì chỉ có bà là gái còn lại ba ông con trai. Vớ được anh con rể to con, cả nhà vui mừng bày tiệc. Khi ngồi vào mâm, ông Khuê đã thấy để sẵn bốn chai rượu trắng (loại quốc lủi thượng hạng) nơi bốn góc chiếu. Từ nhỏ tới lúc đó, ông Khuê chưa từng nhậu nhẹt bởi ông là người chỉ biết vùi đầu vào đèn sách. Chỉ cần uống một hai hớp rượu là mặt ông đã bừng lên như mặt trời mới mọc. Các ông anh vợ không cần biết điều đó. Mỗi người đã có một chai, người này rót giúp người kia, đã rót vào là uống hết, uống hết lại „Phan Đình Rót”.
Đã gần ba mươi năm rồi mà ông Khuê vẫn nhớ như in trạng thái bay bổng trước lúc „gục ngã”. Ấy vậy mà bây giờ ông lại trở thành „ông Vua” của các bàn rượu. Nhiều lúc đọ sức với đám thanh niên, ông thầm cám ơn mấy ông anh vợ - những người đã có công „luyện chưởng” cho ông.
Thực ra, ông Khuê không phải là con nghiện. Có điều, tính ông thoải mái, lại thêm thể lực dồi dào nên đã uống với ai là ông chẳng chịu thua. Bà Khuê nhiều lúc than thở không biết kiếp trước nợ nần gì mà cứ phải sống chung với mấy ông bợm rượu, về quê thì gặp mấy ông anh, ở đây thì có ông chồng. Mỗi khi đi dự đám cưới cùng ông, bà thường phải bắt ông ăn chút gì đó bởi không thì cả tối hôm đó bụng ông chỉ có rượu. Những ngày không có „diễm phúc” cùng ông bên bàn rượu, bà nấu sẵn nồi cháo, chờ ông về, ép ông ăn để giữ cho ông cái dạ dày đã có vết lỗ chỗ.
- Rõ khổ, ông ấy cứ tự rước chất độc, rước bệnh vào mình chứ có hay ho gì đâu. Ấy vậy mà những kẻ thích chọc ngoáy cứ nhè vào cái tật xấu ấy của ông mà xỉ vả. Nào là ông làm công tác cộng đồng cốt là để uống rượu, nào là bàn rượu nào chả thấy mặt ông Khuê – bà vợ phàn nàn với mấy bà bạn cùng giao hàng.
Mỗi lần về nhà cùng hơi men nồng nực, bà Khuê lại phải „lên lớp” cho ông. Ông Khuê chỉ cười hì hì. Tức quá không chịu được bà bảo ông: Ngày mai ông đi thử máu, nếu trong máu ông không có mỡ đầy tràn ra tôi cứ đi bằng đầu xuống đất.
Nắng đã rọi vào nhà qua cửa sổ. Ông Khuê uống vội cốc nước chè rồi chuẩn bị đồ nghề lau cửa kính. Tiếng điện thoại bỗng reo vang. Ông nhận ngay ra giọng của cậu chủ tịch Liên đoàn bóng đá: Tối nay mời „sếp” đến dự buổi bắt thăm cho giải bóng đá cộng đồng mùa hè tại nhà hàng Vân Bỉnh nhé. Chỉ ừ một tiếng rất nhỏ, ông Khuê lặng lẽ xách xô đi làm việc. Thôi cứ để xong xuôi mọi việc rồi hãy xin phép bà ấy – ông nghĩ vậy.
Xuân Nguyên – hè 2011
queviet.pl
- 08/01/2012 13:12 - Chuyện về hai người bạn
- 24/12/2011 10:18 - CÂU CHUYỆN ĐÊM NOEL
- 17/11/2011 11:41 - Khu tập thể…liệt truyện
- 01/09/2011 12:08 - Tớ muốn là doanh nhân
- 24/07/2011 03:36 - Vợ ơi! Tham công tiếc việc có khi mất chồng!!!?
- 29/05/2011 08:37 - Một ngày của chiến sĩ Công an
- 25/04/2011 08:09 - Truyện toàn T - Độc quyền của tiếng Việt
- 24/04/2011 08:39 - Cậu học trò người Việt
- 23/03/2011 15:16 - Điệu van cuối cùng
- 22/03/2011 14:30 - Giấy chứng nhận gia đình văn hóa



Bình luận
Hóa ra văn hóa ăn nhậu của người Việt ở Ba lan cũng chẳng khác gì so với ở VN. Đặc biệt trong giới lãnh đạo.