Thời tiết

Warsaw12°C
Hồ Chí Minh26°C
Hà Nội27°C

Tỷ giá VNĐ/PLN

Tỷ giá VND theo Yahoo:
10,000VND = 1.636PLN

Tỷ giá PLN

tiền tệtỷ giá
USD3.4063
EUR4.3468
CHF3.6241
GBP5.3876
UAH0.4226
CZK0.1721
CNY0.5382
Yahoo Finance

Quảng cáo

 
Thứ tư, 23 Tháng 3 2011 15:16 Manula Kalicka
Email In PDF.

Điệu van cuối cùng

    Truyện ngắn của Manula Kalicka

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai, xé màn đêm thành hàng trăm ngàn mảnh.

Giữa đêm hôm thế này sao?

Anna cúi người bên cửa sổ và nhìn thấy trên nền thứ ánh sáng lờ mờ của buổi sáng tinh sương hiện lên những tòa nhà chọc trời ở Manhattan. Đẹp quá! Ôi đẹp quá! Quang cảnh ấy luôn khiến cô ngạc nhiên – Manhattan! Nhất là cô đang có mặt ở đây.

Sự thần kỳ đôi khi vẫn xảy ra. Mặc dù rất hiếm hoi.

Nhưng còn cú điện thoại kia! Tiếng chuông vang lên như điên như dại. Cô bắt đầu lục tìm cái máy con để nghe, chắc nó đang nằm đâu đó trên chiếc bàn con. Chắc lại nhầm số rồi, cô nghĩ. Bởi vì làm gì có ai gọi điện thoại cho cô. Chưa bao giờ cô có điện thoại vào cái giờ quỷ quái này. Mà cứ gì giờ này! Chưa có bất cứ ai gọi điện cho cô. Chưa khi nào.

Thậm chí thỉnh thoảng cô cũng không biết cô dùng điện thoại để làm gì. Điện thoại của ta lúc nào cũng câm như hến, đôi khi cô nghĩ thế vào các buổi chiều tối, khi cô nhìn cái vật vô tri vô giác, nằm yên không động đậy ấy với vẻ đợi chờ. Phải chi có tiếng chuông vang lên. Ai gọi cũng được. Cô có thể chuyện trò một lúc. Có lúc cô muốn hét thật to lên cho khỏi cô đơn, nhưng lại thôi – cái điện thoại nằm yên lặng một cách đáng ghét, như cố tình trêu ngươi cô. Không một ai cần đến sự có mặt của cô, không ai cần đến bản thân con người cô. Chuyện đó là có thật. Nói chúng chuông điện thoại chẳng bao giờ reo lên nên cô biết rõ hơn ai hết rằng nếu cô từ bỏ thế giới này vào một ngày cuối tuần nào đó thì ít ra cũng phải một tuần lễ sau người ta mới phát hiện ra cô, đó là khi mọi chuyện suôn sẻ đấy.

Thế mà bây giờ chuông điện thoại lại đổ hồi và nó kêu to đến mức không bao lâu nữa những người sống bên cạnh sẽ tức tối đấm tay ầm ầm lên các bức tường bốn bên phòng cô.

Cái máy con thổ tả biến đi đâu rồi thế này! Chả nhẽ quỷ lấy đuôi che lấp nó đi sao?

Cuối cùng cô cũng đã lờ mờ nhìn thấy vật gì trên mặt bàn con. Có thế chứ! Đây rồi!

Cô cầm vội cái máy con lên tay như một miếng sắt nung đỏ và trong thâm tâm, cô lấy làm ngạc nhiên là tại sao mình không đánh rơi cho nó vỡ làm trăm mảnh hoặc sao nó không tuột khỏi tay cô để rơi xuống đất, gây ra tiếng kêu chói tai. Chuông vẫn đổ hồi, phát ra tiếng kêu ngoài sự chịu đựng của con người, như muốn làm cho đầu cô vỡ thành nhiều mảnh.

Cô nhanh chóng bấm cái phím để nghe, tạo ra phút yên lặng đáng sợ. Sau cô nói với giọng thầm thì, trong lòng lo lắng.

- Alô, tôi xin nghe đây!

Tại sao cô lại phải thầm thì như vậy? Cô cũng không biết nữa. Tự nhiên nó thế. À mà chả gì cũng vẫn đang là ban đêm. Ban đêm thì người ta hay nói nhỏ. Chiếc đồng hồ báo thức có mặt dạ quang đặt trên chiếc bàn nhỏ đang chỉ khoảng thời gian đáng sợ: bốn giờ mười sáu phút. Sáng sớm tinh mơ!

Sáng sớm là thế nào?

Đang đêm thì có, rõ ràng vẫn đang đêm sâu. Đây có thể là ai được nhỉ? Hay là có chuyện gì bên nhà? Bên Ba Lan ấy. Hay là chuyện xảy ra nơi khác, ở chỗ một trong số các cô em gái ta?

Cô lại cất giọng thầm thì:

- Vâng, tôi nghe đây! Alô!

Nhưng từ bên kia đầu dây chẳng thấy tiếng ai. Yên lặng. Thôi, thế là chẳng có tiếng gì, chẳng có ai gọi nữa. Tất cả trở lại như cũ. Yên lặng.

Thế đấy. Hoặc là nhầm số hoặc ai đó đã cúp máy. Nhưng có lẽ nhầm số thì đúng hơn. Cái đó cần phải lường trước. Bởi rõ ràng làm gì có ai gọi điện cho cô. Nhưng chưa kịp bỏ máy thì cô lại nghe thấy từ đầu dây bên kia có tiếng thở dài. Vậy là có người đã gọi cho cô thật. Kẻ đó đã rình rập cô. Kẻ đó đã nghe trộm. Anna đoán không sai: hoặc một kẻ điên hoặc một gã dâm dật. Chuyện này ở New York xảy ra như cơm bữa. Bây giờ nó mới nhằm vào cô đây.

Cô hỏi, giọng hồ hởi hơn:

- Tôi nghe đây! Ai gọi đấy? Ai đang ở đằng kia vậy?

Và đúng lúc đó cô nghe thấy người đó lại thở ra, rồi lấy hơi và hỏi với giọng không mấy tự tin:

- Có phải Anna đấy không?

- Phải! Anna nghe đây! Ai nói đấy ạ?

- Jacek đây.

Jacek ... Jacek nào nhỉ? Mình có biết Jacek nào đâu.

- Jacek nào đấy ạ?

- Jacek Mystkowski đây mà – người ấy nói và đến lúc này thì chính cô lại phải lấy hơi. Nhưng vì cô chỉ hít vào, quên thở ra nên hơi thở mắc lại nơi cổ họng. Cô yên lặng.

- Chắc chằn cô không nhớ tôi đâu – người đó tiếp tục cất lời từ khoảng cách xa ống nói. – Tôi cũng là người quê ở vùng Jablkow, anh trai cô Hanna. Tôi đã dự buổi dạ hội giữa khóa của cô. Không biết cô có còn nhớ không ...

- Tôi nhớ ra rồi. Phải, tất nhiên là tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ rồi! Anh Jacek ...

Tất nhiên là cô vẫn nhớ. Làm sao cô lại không nhớ buổi dạ hội giữa khóa đó của mình. Và nhớ Jacek. Jacek Mystkowski. Cô vẫn nhớ rất rõ.

Những tiếng kêu, những tiếng rít, những âm thanh ồn ã. Ban nhạc rốc, được mời đến biểu diễn sau nài nỉ mãi mới được sự đồng ý của hiệu trưởng, giờ đang chát xình đinh tai nhức óc, mấy cái trống như sắp vỡ tung ra.

Tất cả quay cuồng trong điệu nhảy như trong một cuộc lên đồng tập thể. Cánh con trai tóc dài, diện những đôi giày của các thành viên một ban nhạc đang rất mốt. Còn đám con gái! Đúng là con gái! Các cô mới thật là những nhà ảo thuật, nhào lộn, bay liệng trong trang phục bắt buộc là áo sơ mi trằng và váy tím than, đúng là chủ nhân của đêm hội.

Chả gì thì đây cũng là dạ hội đầu tiên của các cô! Anna cũng không muốn tỏ ra là mình kém cỏi.

Cô hài lòng ngắm nghía cái váy ngắn cũn màu tím than và cái áo sơ mi trắng của mình. Chẳng đến nỗi nào – nhất là may lấy, rẻ tiền.

Cái váy ngắn như không thể ngắn hơn, may bằng vải nhung màu tím than, ở thắt lưng có một dải lụa rộng thêu bằng chỉ nhiều màu, càng tôn thêm vẻ đẹp của cô và gợi nhớ trang phục dân tộc của các cô gái nông thôn Ukraina. Quần áo dân tộc mùa này đang là thứ hợp mốt nhất trần đời!

Ban nhạc lại chơi một cách điên cuồng, như được đặt cọc trước, bài hát có đoạn:

 

Nước trào lên mãnh liệt

Trong cái giếng nước đầy

Yêu nhau thì dễ thật

Thôi mới khó lắm thay!

 

Đúng là những lời lẽ thiêng liêng! Cô vung vẩy hai cái tay áo rộng, cách may bắt buộc đối với cái sơ mi trằng để nó mang vẻ đẹp quê mùa. Cùng với bà dì ghẻ Jadwiga của mình, cô đã có mặt ở mấy buổi dạ hội loại này nên có ít nhiều kinh nghiệm may những bộ váy áo hai màu – trắng và tím than – mang vẻ đẹp nguyên thủy dùng trong dạ hội giữa khóa học. Nhưng cũng thật khó nói là hoàn toàn mãn nguyện.

Nhưng cô tỏ ra hài lòng về hiệu quả công việc mình làm. Cô tự quay tròn xung quanh cái trục của mình, và cả váy chính lẫn váy lót bay phấp phới một cách vui nhộn. Thế đấy, tuyệt. Cô muốn khiêu vũ quá.

Yêu nhau thì dễ thật

Thôi mới khó lắm thay!

Điệp khúc đó lại vang lên. Cô đưa mắt tìm Jacek. Anh ta đứng phía đối diện, lưng tựa vào tường, và, thật đáng tiếc, cái nhìn, như thường lệ, cứ như đang muốn giết ai. Trông anh ta ảm đạm làm sao!

Mái tóc để dài đến tận vai được anh ta lấy tay chải sang một bên, càng rối tung rối mù. Trông như giường chưa trải đệm.

Thôi, thế vẫn tuyệt vời. Nói một cách ngắn gọn là tuyệt vời! Diện bộ com lê may bằng vải nhung màu nâu với cái quần loe, ngay đến Seweryn Krajewski, ngôi sao ban nhạc Ghi-ta Đỏ cũng phải thua xa. Anna thầm yêu say đắm anh ta ngay từ năm đầu tiên phổ thông trung học. Yêu ở đây là yêu Jacek, chứ cô không có duyên chút nào với các nam ca sĩ, khác hẳn với phần lớn các bạn gái cùng  lứa, những người say sưa cắt ảnh họ từ mấy tờ tạp chí in màu rồi dán đầy các trang vở ca rô. Anna thích Jacek hơn, chứ Krajewski thì là cái gì. Cô đã bao lần rình anh ở hành lang của trường, và ở nhà ăn, cô đã nhiều lần đánh đổ đĩa xúp khi anh đi vào với vẻ mặt mơ màng và ảm đạm.

Một lần thậm chí cô đã xếp hàng cùng anh để mua bánh cuốn! Cô đã dạo chơi dưới ngôi nhà anh ở, công khai đi ở phía bên kia đường cốt để anh nhìn thấy, với một hy vọng thầm kín trong tim là sẽ nhìn thấy hình bóng anh ở phía chân trời xa xa khi anh đi ra hoặc trở về ngôi nhà thân thương của mình, để khi đó những giọt mật ngọt sẽ tưới đẫm trái tim cô và cô đi ngủ, trong lòng tràn trề hạnh phúc ...

Nhưng tất cả đều vô ích. Anh chẳng bao giờ để ý đến cô.

Anh mải nghĩ vẩn vơ.

Anh nhìn đâu đó xa xăm. Còn nhìn cô thì không bao giờ. Cô không tồn tại. Hình như thậm chí anh không biết đến sự hiện diện trên đời của cô. Lúc nào anh cũng tư lự bước đi trên con đường ở Jablkow, trên sân trường, đôi mắt mơ màng như dán chặt hoặc với bầu trời hoặc với nền nhà. Cô nghe nói anh quan tâm nhất đến môn vật lý và anh làm thơ. Chắc chắn những vần thơ anh viết phải rất tuyệt. Nhưng không bao giờ cô có được bất cứ bài thơ nào anh viết. Cô đã từng cố gắng để có được chúng! Cô nghĩ ra bao nhiêu cách chọc tức anh, nào là kết thân với anh chàng Grzes, người là bạn thân của Stefan, mà Stefan lại là bạn thân nhất của Jacek. Tất cả đều vô nghĩa. Cô đã thất bại, chẳng tiến thêm được bước nào về phía anh.

Bọn con gái đứa nào cũng ngu ngốc hết – nghe đâu anh đã từng tuyên bố vậy.

Bọn con gái không khiến anh bận tâm. Chỉ có vật lý và thơ thôi.

Còn bây giờ, anh đang đứng tựa lưng vào bức tường đối diện, mắt nhìn xuống đôi giầy đang đi. Anh không khiêu vũ. Anh đứng dựa lưng vào cái thang sát tường và nghĩ ngợi. Như thường lệ. Anh đang nghĩ gì? Chắc phải về một cái gì đó đặc biệt thông minh, điều này thì cô biết rõ. Nhưng chắc chắn không phải anh nghĩ về cô. Cô cũng là đứa con gái ngu ngốc.

Điều này cô cũng biết rõ.

Ban nhạc kết thúc phần biểu diễn ầm ĩ của mình. Các chàng trai rời sân khấu bước xuống. Đèn tắt bớt và từ cuộn băng vọng ra âm thanh bài hát được coi là bài “tủ” của chương trình dạ hội này, bài “Điệu van cuối cùng” của René Glaneau.

 

Điệu van cuối cùng! Em là mơ ước của anh.

Anh tin điệu van này sẽ vĩnh viễn gắn bó hai ta lại!

 

Ôi, lạy Chúa! Thật tuyệt làm sao. Tuyệt vời đến phát khóc lên được. Cuộc vui sắp kết thúc rồi và cơ hội cuối cùng để cô làm quen với Jacek, có hội cuối cùng để cô trải nghiệm một tình yêu lớn lao, sẽ biến mất.

Cô nhìn về phía cuối phòng. Jacek vẫn đứng đó, lưng dựa vào chiếc thang cạnh bức tường. Cô nuốt nước bọt, có cái gì đó tắc nghẹn trong cổ họng cô, cô cảm thấy mình sắp khóc rống lên. Thế là hết. Cơ hội cuối cùng, điệu van cuối cùng. Thế là hết. Cô cố nuốt cái đang mắc trong cổ họng mình. Cô cảm thấy nước mắt dưới hai hàng mi sắp muốn trào ra. Cô không nhìn thấy gì nữa. Cô sắp khóc nức nở  rồi đây. Khóc như chưa bao giờ khóc thế.

Michalina, em gái cô đến bên chị từ lúc nào không biết.

- Tại sao chị không nhảy? Chị làm sao mà trông mặt ảm đạm thế? Vui ngất trời thế này. Sướng quá, các anh ấy mời em nhảy. Chị nhìn Klara nhảy kìa! Siêu chưa!

Cách chỗ họ đứng chỉ hai bước chân, cô em gái thứ hai của Anna trôi trong vòng tay của anh chàng tóc vàng có vẻ mặt dữ dằn. Con bé hai mắt nhắm nghiền, người như dính chặt vào cậu kia và vẻ mặt thì rõ ràng tràn trề sung sướng!

Anna lại thấy nước mắt tràn mi. Cô muốn chết. Còn nếu không chết thì ít ra cũng về ngay nhà. Ngay lập tức.

Và không còn dấu vết gì để lại nơi đây.

Cô đang định nói với con bé Michalina là cô định biến khỏi cuộc vui thì thấy Jacek động đậy. Mắt cô dán chặt vào anh ta như bị bùa mê, còn anh ta thì từ từ rời khỏi cái thang đang tựa lưng, và bằng những bước đi mạnh mẽ ít khi thấy ở anh, rẽ đám đông đang say sưa trong điệu nhạc bài van. Anh rẽ đám đông tiến về phía cô.

Anna nín thở và đứng chết lặng đi.

Rõ ràng Jacek đang đi dọc căn phòng, tiến thẳng về phía cô.

Điều ký diệu đã xảy ra!

Đám đông giãn ra nhường đường cho Jacek và anh đang đi đến mỗi lúc một gần.

Điệu van cuối cùng, sẽ mãi mãi gắn bó hai ta – Glaneau cất tiếng hát, còn Jacek thì đã đến gần lắm rồi, ngay sát cạnh Anna. Cô ngước mắt nhìn lên. Tim cô đập như điên như dại.

Jacek cúi người với dáng vẻ rất quý tộc và hỏi:

- Anh mời em nhảy được không?

Vâng! – Michalina kêu lên sung sướng và nhanh nhẹn đưa tay ra cho anh nắm lấy ...

                                                            ***

- Bố ơi! Có phải mẹ chết thật rồi không? – con bé Kalini vừa hỏi vừa cho ngón tay bẩn vào miệng.

Nó nhìn chằm chằm vào mặt Jacek. Mà không chỉ có một mình nó.  Shiakti đứng ngay sau lưng bố và như nuốt lấy từng lời con em. Còn từ phòng bên cạnh liên tục vọng sang giọng nói the thé rất khó chịu của con Amala. Jacek chỉ đưa tay gãi đầu và trả lời qua loa câu hỏi của con bằng mấy từ: “Bây giờ bố không nói được” rồi vội vã đứng dậy đi sang phòng bên. Lần đầu tiên anh tháo cái bỉm nặng như chì từ người con bé Amala ra, vì nó đã ngủ thiếp đi nên anh có cảm giác là mình được giải thoát trong chốc lát. Chỉ trong chốc lát thôi. Bởi vì ngay bên cạnh anh đã xuất hiện con bé Kalini lúc nào cũng thích xoa đầu. Nó chìa cái mũi về phía bố, ngẩng cao đầu đến mức có thể và hỏi:

- Bố ơi, chuyện mẹ là như thế nào? Có thật là mẹ chết rồi không? Chết hoàn toàn à?

            Jacek biết rất rõ rằng với con bé Kalini này không thể đùa được. Nó đã hỏi gì thì phải hỏi đến cùng, đến khi nào có câu trả lời mới thôi. Nó có tính kiên quyết từ khi mới sinh ra – muốn ở ai cái gì thì bám nhằng nhẵng cho đến khi có được điều mình muốn mới thôi, ai bị nó bám thì đừng hòng đánh trống lảng.

            Anh đặt cái tã xuống, nhìn sâu vào đôi mắt màu tối của Shiakti và Kalini, cố nói với các con bằng giọng thản nhiên và lạc quan nhất có thể:

            - Phải, các con của bố, mẹ chết rồi, nhưng các con không lo, thế nào bố con mình cũng vượt qua khó khăn mà!

            Nói xong câu này, anh ngồi xuống sàn nhà, ôm Shiakti vào lòng và bắt đầu khóc. Anh đã làm một chuyện ngu ngốc nhất trần đời, song anh còn biết làm gì hơn? Đơn giản là anh không biết phải xử sự như thế nào trong tình cảnh này. Anh không phải là một ông bố thông minh, càng không phải là ông bố cứng rắn. Anh khóc và các con gái anh cũng thút thít theo anh.

            Quả thật anh biết các con anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, thế nào là chết và rằng chúng càng không biết rằng sẽ không bao giờ chúng còn nhìn thấy mẹ nữa. Chúng khóc vì anh khóc. Anh không giấu giếm điều này. Anh không phải là người đàn ông cứng rắn, mạnh mẽ. Anh khóc bởi vì anh còn lại một mình và sẽ không bao giờ anh còn được ôm Karishma vào lòng nữa. Anh còn lại trên đời với ba đứa con gái mắt đen lay láy và rõ ràng là anh sẽ không xoay xở được, bởi vì anh biết xoay xở thế nào. Cho đến cách đây không lâu, anh chỉ biết sáng sáng đi làm và về nhà lúc sáu, bảy giờ chiều, cơm ngon canh ngọt chờ anh ở nhà, nếu không có món cary thì cũng có món martabak Karishma nấu sẵn. Nhà cửa thì lúc nào cũng sạch như lau như li, mọi thứ ngăn nắp, gọn gàng. Anh có thể nghỉ ngơi thoải mái, thích thì chơi với các con, không thích thì ra cắt cỏ ngoài vườn. Chỉ có thế thôi. Muốn đọc gì thì anh đọc, muốn làm việc thì đi làm việc. Anh là con người hoàn toàn tự do.

Karishma – cái tên đó có nghĩa là “điều thần kỳ” và Karishma quả thật đối với anh là điều kỳ diệu, điều kỳ diệu nhất mà anh đã gặp ở Mỹ và nói chung anh đã gặp trong cuộc đời mình. Khi anh nhìn thấy cô trên khuôn viên trường đại học, ngay lập tức anh nhận ra rằng chỉ có cô và duy nhất cô là người con gái của cuộc đời anh.

Không có ai khác ngoài cô. Không một người con gái nào khác. Anh vốn tính nhút nhát, các cô gái luôn khiến anh lo ngại, đơn giản là anh sợ họ, anh không biết cách nói chuyện với họ ... Nhưng điều này không đúng trong trường hợp Karishma. Khi đó cô ngồi trên một chiếc chăn mỏng trải dưới gốc cây sồi cổ thụ và đang đọc cuốn sách của Emily Dickinson. Anh đi đến gần cô, đưa cô quả táo và hỏi:

- Bạn ở thành phố nào?

- Ở Bangalore. Còn anh?

Anh trả lời:

- Tôi ở Jablkow.

Ôi, cuộc chuyện trò ấy! Trời ơi! Sao nó diễn ra vừa rất lâu mà lại vừa rất gần đây. Kalini lên năm. Thế có nghĩa là sự kiện đó đã diễn ra cách đay bảy năm rồi. Bảy năm kỳ diệu với Karishma. Bảy năm tuyệt vời, đáng yêu, bình yên.

Bây giờ anh phải làm gì? Trời ơi! Anh phải làm gì?! Anh lại hoàn toàn cô đơn.

http://images.yume.vn/blog/200808/16/858646_1218947879.jpgMột kẻ ngu ngốc, điên rồ, đi xe trong lúc say rượu đã quyệt vào Karishma khi cô đang đi ngang qua đường chỗ có các vạch sơn trằng cho người đi bộ và cướp đi của anh người vợ trẻ đẹp, người vợ tuyệt diệu nhất trần đời. Rồi chỉ trong vòng năm phút sau đó, toàn bộ cái thế giới của anh đảo điên, quay cuồng và sụp đổ. Anh còn lại một mình giữa đất khách quê người. Mảnh đất ấy chưa bao giờ là xa lạ với anh khi bên anh có Karishma. Thậm chí cuộc sống bây giờ với anh còn tồi tệ hơn cả cô đơn vì anh phải có trách nhiệm chăm sóc ba đứa con gái nhỏ. Có một điều anh biết chắc: việc chăm sóc chúng vượt quá khả năng của anh, vượt quá nhiều lần. Anh chỉ biết thay tã lót, ngoài ra không biết làm gì khác. Anh không bao giờ nấu cho các con được một bữa ăn ngon, không bao giờ nướng cho các con được một cái bánh ngọt. Thật là quỷ quái! Chưa kể là anh  còn phải đi làm!

Anh phải cân nhắc kỹ điều này, phải cân nhắc cho thật kỹ. Anh phải sắp xếp lại cuộc sống từ đầu. Làm lại cuộc đời.

Phải về quê thôi. Đúng như vậy.

Ở quê anh có thể tìm ra cách xoay xở. Nhà anh không phải ở Seattle này, nhà anh ở Jablkow cơ.

Phải rồi! Anh phải quay về Jablkow.

Nếu không anh sẽ chết. Anh và các con anh.

 

                                                            ***

 

- Khủng khiếp quá! Nhưng mẹ cũng chẳng sung sướng gì hơn khi bị cái cột sống nó hành hạ! – bà lão Mystkowska vừa rên rỉ vừa đưa tay nắm lấy thắt lưng và cúi thấp người xuống. Nhưng hình như động tác của bà không gây ấn tượng lắm.

Cũng có thể mẹ đau lưng thật, nhưng cũng có thể bà tưởng tượng ra nhiều hơn là đau thật cũng nên, Jacek nghĩ bụng.

- Thằng con trai khốn khổ của mẹ! Thế con định bắt đầu như thế nào với một lũ con nhỏ dại kia nào. Rõ ràng là một mình con không thể xoay xở được, còn mẹ thì chẳng giúp được gì. Thế này là mẹ tàn tật thật rồi đây! Mà đâu chỉ có mỗi cái thắt lưng, mẹ còn bị quáng gà, tiền đình nữa! Đến đứng còn không vững! Không làm được bất cứ việc gì! Có cố cũng chẳng được! Mẹ cũng muốn giúp con một chân một tay lắm, chả gì chúng nó cũng là cháu nội của mẹ mà! Nhưng chỉ cần bế một đứa lên tay là lệch đĩa đệm ngay và hai bà cháu sẽ ngã lăn kềnh ra nhà. Con chăm chúng nó chưa xong lại còn phải chăm thêm mẹ nữa, quá tội. Có khi còn phải đẩy xe lăn cho mẹ nữa cũng nên!

- Các cháu gái của bà ơi, chúng mày làm gì ngoài đó hả?

Bà mẹ anh, mặc dù bị lệch đĩa đệm và bị hàng trăm những căn bệnh lớn nhỏ khác hành hạ, vẫn kịp để ý thấy ở một góc vườn tự nhiên bao trùm sự yên lặng đáng ngờ.

- Kalini ơi, các cháu làm gì ngoài đó?

- Chúng cháu làm đám ma bà ạ! Đang có đám ma mà!

- Lại đám ma nào thế hả? – Jacek tự nhiên tỏ ra quan tâm và anh đi nhanh về phía đám cây phúc bồn tử, nơi các con anh đang quỳ gối im lặng.

- Chả là con ốc sên đã chết hoàn toàn, chúng con chôn nó. Con giun thì chưa chết hẳn, nhưng chúng con cũng chôn luôn thể ...

- Các cháu ơi, để cho con ốc sên ấy được yên nào! Nó chỉ ngủ đấy thôi – bà Mystkowska nói và cúi người phía sau lưng con trai. – Các cháu làm đám ma cho con ốc sên theo nghi lễ nào thế?

- Lại còn thế nữa – Jacek cười – ít nhất một lần mẹ cũng hỏi được con Kalini một câu hay nhỉ.

Con bé con há rộng miệng ra và nhìn bà với vẻ hơi ngạc nhiên, sau đó nó mới nói:

Theo nghi lễ pokemon ... sẽ chôn theo kiểu pokemon đấy bà ạ.

À, nghĩa là theo kiểu dã man chứ gì! Thôi, các cháu cho con ốc sên ấy được yên đi! Tốt nhất các cháu hái lấy một ít quả phúc bồn tử rồi bà làm nước hoa quả cho mà uống.

- Chúng cháu không thích nước quả phúc bồn tử đâu, chúng cháu muốn chơi trò đám ma cơ! – co bé Shiakti trả lời bà với vẻ kiên quyết và nó quay lại với việc đào cái hố nhỏ dùng làm mồ chôn con giun chưa chết hẳn.

Jacek nhún vai, cho hai tay vào túi quần và quay lại chỗ cây táo. Anh nặng nhọc ngồi xuống chiếc ngế nhựa và đầu óc chìm sâu vào những ý nghĩ ảm đạm. Con bé Amala nằm ngủ dưới bóng cây, người hơi ngọ nguậy. Ánh nằng lọt qua cành cây táo thưa in hình trên mặt nó, tạo nên một nét vẽ tinh tế. Jacek lấy chân đẩy cái xe nôi vào sâu hơn trong bóng râm vì anh sợ ánh nắng làm nóng mặt con mặc dù nó tạo nên một hình vẽ đẹp.

Xung quanh yên ắng, thanh bình. Con bé con đã ngủ sâu hơn, ngủ ngon hơn. Điều này là hơi lạ vì rất ít khi nó ngủ say như thế. Bình thường nó hay hò hét ầm ĩ.

Bà mẹ anh đi lại phía bàn anh đang ngồi, đặt lên đó một cốc nước hoa quả và kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.

- Ôi, thằng con trai khốn khổ của mẹ! Thế nào, con định bắt đầu ra sao đây? Con biết là mẹ lúc nào cũng thương con, nhưng con cũng phải hiểu. Ôi, mẹ vừa già cả vừa ốm đau nên mẹ không thể làm gì được. Vả lại hồi trẻ mẹ cũng chưa bao giờ có đủ kiên nhẫn để chăm bẵm trẻ con, nói gì đến bây giờ, những năm cuối đời, già cả thế này. Lẽ ra con phải lấy một cô vợ Ba Lan, như thế có phải đã không đến nông nỗi này!

- Trời đất ơi! Mẹ có để cho con được yên không? Bây giờ mà mẹ còn trách móc con!

- Thôi, mẹ không nói gì nữa. Nhưng con phải lấy vợ. Và phải lấy ngay lập tức. Ngay tắp lự.

- Cưới vợ ư?! Vợ con vừa chết được hai tháng, chưa xanh cỏ! Có lẽ mẹ điên rồi!

- Tôi không điên đâu! Trong tình cảnh này không thể có cách nào khác. Nhiệm vụ của anh là phải kiếm cho bọn trẻ đang bơ vơ kia một người mẹ - bà lão Mystkowska hét lên và lại lấy tay nắm lấy chỗ thắt lưng, ý nói cơn đau cột sống bỗng nhiên đến với bà.

- Mẹ ơi ...

- Con im đi, Jacek! Mẹ chỉ khuyên con điều tốt! Con phải cưới một cô gái dễ thương nào đó người vùng này, cô gái người Jablkow quê ta đây. Ở đây thiếu gì con gái đẹp. Chả nhẽ con không thích cô nào hồi học cùng phổ thông à? Phải nghĩ lại đi!

- Không, chẳng có cô nào.

- Không có cô nào? Con nói đùa đấy chứ? May mà con không ở vậy, chỉ hơi tiếc là lại đi lấy cô Ấn Độ. Chán mớ đời. Chẳng lẽ con không có lấy một mối tình nào khác sao?

- Không. Người con gái đầu tiên của con là Karishma nên con lấy cô ấy.

- Thế đấy. Ngu ngốc quá! Không có cô gái nào vùng này lọt mắt con sao? Con không thích con gái quê mình thật à?

- À, mà khoan đã ... Con nhớ ra rồi! Có ba chị em gái nhà kia rất đẹp. Họ tên gì nhỉ? Khoan khoan! Nhà Domoslawski. Con thích ba cô này, nhưng con chẳng phân biệt được cô nào với cô nào. Bọn con trai đứa nào cũng thích chị em nhà ấy. Các cô đã xinh tươi lại vui vẻ, đáng yêu. Mẹ có biết các cô ấy giờ ra sao rồi không?

- A ha, con gái nhà Domoslawski. À, phải đấy, mẹ biết rồi. Chúng nó mỗi đứa phiêu bạt một nơi.

Jacek ngoẹo đầu.

- Thế đấy. Thế là rõ cả rồi. Mẹ ơi, ý định tìm vợ này có vẻ ngu ngốc quá, chưa kể còn định tìm vợ trong số bạn gái cùng học từ đời nảo đời nào.

- Con chờ tý đã nào! Chuyện này chẳng ngu ngốc đâu. Ít nhất con cũng biết mình bắt chim từ tổ nào! Và con sẽ có món ăn bình thường do một cô gái ở vùng này nấu nướng cho, thịt thăn hay thịt vai. Sẽ ngon lành đến nỗi con phải liếm tay đấy! Con sẽ béo ra! Chứ gầy nhẳng gầy nheo như bây giờ trông chán quá.

Jacek nghe mẹ nói mà rùng mình. Mẹ anh đúng là cổ lỗ sĩ quá! Có lẽ anh đã ảo tưởng khi nuôi ý định trở về quê tìm lối thoát cho cuộc đời.

- Mẹ ơi, Mẹ để cho con được yên thân một thời gian đi không thì con phát điên lên mất! Con không có ý định ...

- Anh im đi nào! Tôi sẽ để cho anh được yên. Với điều kiện là ngày mai anh đi đến chỗ bà Jadwiga Domoslawska. Bà ấy vẫn ở chỗ cũ và vẫn liên lạc với mấy đứa con riêng của chồng. Bà ấy sẽ nói cho anh biết chúng nó giờ thế nào. Ít nhất một lần trong đời anh nghe lời mẹ đi. Anh phải lấy vợ. Và lấy thật nhanh. Và tốt nhất là lấy cô nào đó vùng Jablkow này.

 

                                                ***

 

Bà Jadwiga Domoslawska bỏ vào miệng cái kẹo sôcôla sữa Jacek mang đến làm quà. Môi bà thâm xì do sôcôla bị nóng chảy ra. Bà nói:

- À, con Klara thì coi như thôi. Nó đã có chồng và hai đứa con. Nó đang ở Pari. Phải rồi, con Klara thì thôi. Nhưng anh có ý định hay đấy! Nếu lấy vợ thì chắc chắn phải lấy con gái nhà Domoslawski này rồi. Phải, phải!

Jacek đưa tay lên lau mồ hôi trán. Anh đang phải chứng kiến một sự vô nghĩa lý chưa từng có. Anh thấy mình mất phương hướng. Mình không còn là mình. Cuộc viếng thăm bà Jadwiga hôm nay có lẽ là việc làm ngu ngốc nhất trong cuộc đời anh. Ngu ngốc quá. Ngu ngốc không thể chấp nhận được. Anh nghĩ bà lão Jadwiga sẽ cho anh là kẻ điên rồ hết mức khi bà ấy biết anh đến thăm với mưu đồ gì. Vậy mà bà lão lại chẳng thấy làm sao. Thậm chí hai mí mắt bà lão còn không động đậy.

Cứ như chuyện một gã đàn ông không quen biết đến nhà bà và thông báo anh ta quyết định lấy vợ và lấy một trong số những cô gái gọi bà bằng dì ghẻ là chuyện hoàn toàn tự nhiên. Chưa kể hai bên đều biết về nhau quá ít.

- Hay là cô Michalina? – anh rụt rè. – Có lần cháu đã nhảy với cô ấy. Trong buổi dạ hội giữa khóa học! Cô bé mới xinh xắn làm sao ...

À, Michalina – bà lão Domoslawska nói chậm rãi, dằn từng âm một. – À ... cô Michalina. Ồ, anh biết không, con bé vẫn xinh xắn đấy. Nhưng tôi khuyên thật anh nhé. Anh biết đấy, Michalina là đứa ... biết nói thế nào nhỉ, hơi không thăng bằng. Hơi điên điên khùng khùng. Nó đang ở bên Đan Mạch đấy, làm cho một nhà dưỡng lão. Nó vẫn một thân một mình. Phải, Michalina không được. Michalina không thể làm mẹ của ba đứa trẻ con được! Làm vợ một anh đàn ông trai tơ nào đó thì còn tàm tạm. Chứ làm mẹ ngay, mà lại làm mẹ của ba đứa trẻ một lúc, thì chắc là không rồi. Lão không khuyên anh lấy cô Michalina đâu.

             Bà lão Jadwiga kết thúc tràng khái quát tính cách Michalina và lại bỏ tiếp một miếng kẹo sôcôla sữa nữa vào miệng. Bà lão nuốt miếng kẹo và đắm mình trong suy nghĩ. Jacek tự nhiên thấy buồn nôn.

            Có lẽ anh đã điên rồ khi quyết định đến đây. Cuộc chuyện trò với một bà lão luôn mồm ăn kẹo chắc đã kéo dài khoảng một giờ đồng hồ và nói chung nó lại diễn ra trong thời tiết nóng bức thì cả hai người đều có thể bị coi là không bình thường. Anh là người thứ nhất không bình thường vì anh đã nghe lời mẹ trong việc đi tìm vợ và đến tìm ở nhà bà lão này. Rõ ràng anh đã tự biến mình thành một thằng điên. Như thường lệ.

            - Vậy thì còn lại ai bây giờ nhỉ? – bà Jadwiga cân nhắc trong đầu nhưng lại nói to thành tiếng, miệng nhai cái kẹo tiếp theo, có lẽ là cái thứ sáu hay thứ bảy gì đó. -     Chỉ còn lại cô Anna! Tôi nói thật với anh, anh Jacek này, nếu anh định lấy Anna thì đó là một ý định tuyệt vời đấy. Anh đang ở bên Mỹ, nó cũng đang ở bên Mỹ! Anh thấy không, đôi bên cùng có lợi nhé! Đúng là duyên số rồi! Số phận muốn vậy đấy, chẳng gì khác đâu! Anna đã từng là tiếp viên hàng không, máy bay hạ cánh ở New York, cô ta cũng xuống theo, từ những năm tám mươi. Nhưng không phải một mình đâu, mà với cái cậu Krystian phi công nào đó. Hồi ấy người ta gọi chuyện sang Mỹ rồi ở lại Mỹ là sự lựa chọn tự do. Hai người sống với nhau đến mấy năm nhưng sau quan hệ đổ vỡ. Và cô Anna trở nên cô đơn, một thân một mình thui thủi. Mà đổ vỡ chỉ vì một lý do đơn giản là Anna không có con, trong khi cái cậu phi công Krystian kia thì muốn có con. Không phải Anna không muốn có mà là cô ta không thể có được. Cậu thấy đấy, đúng là trong cái rủi có cái may, phải không?

            Jacek bắt đầu thấy đầu đau như búa bổ. Anh cố nhìn xung quanh nhưng chẳng nhìn thấy gì. Bà lão Jadwiga thì ngược lại, bà nhìn thấy mọi cái rất rõ ràng.

            - Và thế là cái cậu phi công Krystian mất dạy kia để cô Anna nhà ta ở lại một mình và nghe đâu bây giờ cậu ta có hai đứa con sinh đôi. Anh thấy chưa, chuyện tình cờ mà hóa hay, anh có ba đứa, nghĩa là hay hơn. Mà lại toàn con gái. Bọn con gái trông yêu lắm. Thế đấy, thậm chí tình cờ mà hóa hay, anh thấy không nào. Anna chắc chắn sẽ rất mừng khi ... và chắc chắn cô ta sẽ là một bà mẹ tốt. Con bé ấy thông minh, sống thăng bằng chứ không trên mây trên gió. Nó yêu trẻ lắm. Chứ không như cô ả Michalina đâu. Ồ, tôi thật lòng khuyên anh gắn với Anna. Anh chờ lát nhé ...

Khó khăn lắm bà lão Jadwiga mới rời được ghế để đứng dậy và đi vào trong nhà. Jacek suy nghĩ lao lung. Trờ đất hỡi! Mọi người điên hết cả rồi! Cái thế giới này cũng đang phát điên lên rồi. Thế mà mãi đến bây giờ anh mới để ý. Có lẽ vì những năm tháng sống với Karishma quá êm đềm.

            Anh như có mặt ở thiên đàng. Anh mải nghĩ về quá khứ đến mức không nhận ra là bà lão Jadwiga đã quay trở lại, đứng cạnh anh và lắc lắc vai anh.

            - Đừng có mà ngồi ngủ thế này khi đang nghĩ đến chuyện lấy vợ! Phải mạnh dạn lên, chàng trai trẻ! Đây, điện thoại của Anna đây. Cô ta đang ở New York. Anh hãy gọi điện cho nó và nói thẳng ý định của mình ra. Anh nhìn xem, nó lúc nào chẳng thích anh. Anh thấy không, chuyện tình cờ thế mà hóa hay,  không phải thế à.

            Jacek cầm lấy mẩu giấy, lịch sự chia tay bà lão Jadwiga và cẩn thận đóng cổng nhà bà lại. Trên đường về nhà, anh vo viên mẩu giấy lại. Có lẽ anh đã điên rồ khi mang trong đầu ý định lấy một trong số các cô con gái nhà Domoslawski và ý định đến thăm bà Jadwiga. Anh hoàn toàn điên rồ khi nghe theo lời mẹ  trong chuyện tìm vợ. Nhưng sự sáng suốt đã trở lại trong đầu anh. Thôi, chấm dứt những chuyện ngu ngốc này được rồi.

                                                                        ***

            - Cô sẽ không chết như mẹ chứ? – con Kalini tỏ vẻ quan tâm và căng mắt ra nhìn Anna.

            - Cô không có ý định chết đâu. Thế nào? Cô có thể là mẹ của các cháu được không? Mẹ của cháu và mẹ của Shiakti? – Anna hỏi và cúi sát hai đứa bé đang đứng cạnh cô. Jacek ôm lấy vai Anna và anh cảm thấy sung sướng khi hai người sát vào nhau. Anna cũng cảm thấy sung sướng, thấy mình thật sự là người hạnh phúc nhất trần đời. Điều này lại có được đúng vào lúc cô đang nghi ngờ mọi thứ và không trông đợi bất cứ điều gì tốt đẹp ở số phận cũng như ở cuộc đời. Còn Jacek? Jacek bỗng nhiên thấy nóng mặt. Hai người mỉm cười nhìn nhau khi con bé Shiakti nhắc lại:

            - Cô là mẹ của cháu và mẹ của Kalini ư? Cô có thể như thế được. Nhưng chúng ta sẽ làm gì với Amala? Hay là ta cho nó đi ở với người khác, bởi vì nó hay hò hét lắm. Mà nó hét to kinh khủng ... Chỉ có điều là liệu có ai muốn nhận nó không? Cô nghĩ thế nào? Liệu có thể cho nó đi được không? Cô nghĩ thế nào hả cô Anna ...   

 

MANULA KALICKA  (Nguyễn Chí Thuật dịch từ nguyên bản tiếng Ba Lan) (queviet.pl)

Cập nhật ngày Thứ năm, 24 Tháng 3 2011 07:57